"Máy chém" số 1 Việt Nam từng khiến Lê Thụy Hải khiếp vía

Bạn muốn viết về cầu thủ hay HLV của HP hãy gửi bài tại đây.

Các điều hành viên: knv, sonha16cbhp, hieustyle199x

"Máy chém" số 1 Việt Nam từng khiến Lê Thụy Hải khiếp vía

Gửi bàigửi bởi mimosa » 13 Tháng 5 2015, 15:45

- Mỗi khi gặp ông, những cựu danh thủ một thời của bóng đá Việt Nam như Lê Thụy Hải, Mai Đức Chung, Thế Anh… đều bị “tắt điện”. Ông chính là Lê Văn Phúc - người được mệnh danh là “máy chém” số 1 Việt Nam.

Đôi chân điền kinh


Lọt thỏm trong một con ngõ nhỏ trên đường Mai Hắc Đế (Hà Nội), căn nhà ông Phúc rộng chưa đến 20m vuông, treo đầy những kỷ vật về một thời oai hùng đầy tự hào và kiêu hãnh. Những khung ảnh treo trên tường, rồi hàng trăm những tấm hình được ông Phúc cất giữ cẩn thận trong một cái hộp đã ngả màu theo thời gian, đã giúp người đàn ông tàn tật vượt qua được số phận, vượt qua những khó khăn thường nhật của cuộc sống mưu sinh.

Mỗi khi có khách đến nhà, ông thường mang hết những tấm ảnh ấy ra để khoe, để kể, kể như không dừng lại được. Mà cũng lạ, câu chuyện của ông khiến người nghe bị cuốn hút, như đang đi ngược về quá khứ. Nơi ấy, ông Phúc đã từng làm khuynh đảo sân cỏ trong và ngoài nước. Để rồi người ta gọi ông với cái tên “máy chém số 1 Việt Nam”.

Hình ảnh
Ông Phúc với tấm ảnh đội tuyển trường Huấn luyện QG

Ông Phúc kể, từ ngày còn bé, ông đã rất đam mê bóng đá. Hồi đó đâu có tiền vào sân xem đá bóng, lại càng chẳng có ti vi như bây giờ. Hầu hết những đứa trẻ như ông, chỉ nghe qua đài radio hay “ôm cột điện” nghe loa công cộng.

Bóng đá như ngấm vào máu ông Phúc, đến độ ông thường xuyên nhịn đói hay không nấu cơm cho bố mẹ trốn đi đá bóng ngoài công viên, đường phố.

Cái nghiệp bóng đá theo cậu bé Phúc từ ngày đó và tất cả đâu biết rằng, thằng Phúc “vổ” sau này trở thành một trong những huyền thoại của bóng đá Việt Nam.

17 tuổi, ông Phúc được nhận thẳng vào trường Huấn luyện quốc gia-nơi tập trung những tinh tú nhất của bóng đá Việt Nam những năm 70 thế kỷ trước. Nhưng ông Phúc không được học bóng đá ngay, mà lại được phân vào lớp… điền kinh.

Hình ảnh
Rất nhiều hảo thủ của bóng đá Việt Nam trong tấm ảnh này (ông Phúc ngồi thứ 2 từ phải sang), ngoài cùng bên phải là Lê Thụy Hải.

Tưởng như không có duyên với nghiệp bóng đá, nhưng chính 2 năm theo học điền kinh, đã giúp chàng trai người gốc Hà Nội có một nền tảng thể lực “siêu khỏe”, một đôi chân rắn chắc và tốc độ.

“Ngày ấy, mỗi ngày chúng tôi phải gánh đất chạy lên đồi với khoảng cách 10-20 km. Học xong lại phải đi bộ từ Sơn Tây về Hà Nội. Ở đội tuyển điền kinh, tôi chạy không có đối thủ. Điều khá thú vị là khi đó, đội bóng của tổ điền kinh, chưa bao giờ thua đội bóng trẻ của trường Huấn luyện”, ông Phúc kể.

Sau 2 năm theo học điền kinh, ông Phúc được HLV đội tuyển bóng đá trường Huấn luyện mời sang đội 1, đá cùng với những cầu thủ “khét tiếng” thời đó như Lê Thụy Hải, Tô Đình Phàn, Hoàng Kính Dịp, Lê Đình Chính, Lê Mai Tú… Khi đó, ông Phúc mới 21 tuổi, trở thành cầu thủ trẻ nhất đội tuyển trường Huấn luyện.

Hình ảnh
Cú chuồi bóng trứ danh của “máy chém” số 1 Việt Nam

Đá bóng bằng cái đầu

Ông Phúc kể, ngày mới sang đội 1, thường xuyên bị đàn anh Lê Thụy Hải (hơn 4 tuổi) bắt nạt. Ông Phúc “cay mũi” lắm, nên càng quyết phải khẳng định được mình ở môi trường có tính cạnh tranh rất cao này. Nhờ tố chất của một VĐV điền kinh, nhờ sự tinh ranh của một cầu thủ đá bóng từ bé, ông Phúc chơi ngày càng hay, cả ở vị trí tiền đạo, đá biên, tiền vệ và đặc biệt là trung vệ. Ông Phúc từ khi đó đã nổi tiếng với những pha chuồi bóng khiến mọi cầu thủ đối phương phải bất lực. Ông cũng nổi tiếng bởi sức bền dẻo dai, đến nỗi các đồng đội đã gọi ông là “cầu thủ tố chất năm 2.000”.

Sau khi trường Huấn luyện giải thể năm 1969, hàng loạt đội bóng khi đó như Công an Hà Nội, Công An Hải Phòng, Tổng cục đường sắt, Bưu điện… đã xếp hàng để mời Phúc “vổ” về đầu quân. Ông Phúc sau đó đã bị lãnh đạo cho đi biệt phái tại Hải Phòng. Ở đội bóng này, cái tên Phúc “vổ” tiếp tục nổi như cồn. Ông Phúc kể, trong một trận đấu với đội Cu Ba, các cầu thủ đội bạn đã phải “lắc đầu, lè lưỡi vì chẳng ai qua được ông.

Hình ảnh
ĐTVN đi thi đấu tại Cu Ba năm 1971

Đội bạn thậm chí đã chơi xấu để cố tình “triệt” trung vệ đội bóng đất Cảng, nhưng không lần nào thành công. Ngược lại, nhiều cầu thủ Cu Ba đã bị “dính đòn”, bởi ông Phúc chơi rất tinh quái, vào bóng đúng luật nhưng vẫn khiến đối phương “nằm sân”. Sau trận, tất cả đã tới gặp ông và nói rằng: “Bạn chính là số 1”.

Đó là với những cầu thủ Tây “đen” lực lưỡng, còn với các cầu thủ Việt Nam, ông Phúc nói rằng mình không bao giờ chơi tiểu xảo, bởi các đồng nghiệp có thể sẽ phải nghỉ 3-6 tháng. Ông Phúc cũng tự hào khi sự nghiệp thi đấu của mình, chưa từng dính thẻ đỏ.

“Đá bóng là phải đá bằng cái đầu. Một cầu thủ giỏi, một trung vệ hay, phải biết đọc trận đấu, phải nắm được điểm yếu, điểm mạnh của đối phương, thậm chí là những vệ tinh xung quanh. Tôi có cái chân của điền kinh, có cái đầu của một cầu thủ biết đá bóng, có sự lanh lợi, tinh quái để đối phó với mọi đối thủ, nên chưa có ai vượt qua được mình. Đó là điều mà tôi tự hào nhất”, Phúc “vổ” nói mà ánh mắt toát lên sự kiêu hãnh.

Trận đấu để đời

Thi đấu cho Hải Phòng được một thời gian, Lê Văn Phúc được gọi lên ĐTVN đi du đấu ở Cu Ba trong vòng 1 tháng. Đây chính là chuyến đi để đời với các cầu thủ khi đó.

“Có rất nhiều hảo thủ, nhưng chỉ 30 người được chọn đi, trong đó có tôi. Trước khi sang Cu Ba, toàn đội phải tập luyện rất vất vả để làm quen với thời tiết, múi giờ. Trong vòng 1 tháng, ĐTVN thi đấu nhiều trận với đội Thanh niên Cu Ba và cuối cùng là trận đấu được chờ đợi nhất với ĐT Cu Ba.

Hình ảnh
Các cầu thủ Việt Nam được Chủ tịch Fidel Castro ôm hôn

Đó là trận đấu rất hấp dẫn và kịch tính đến phút cuối. ĐTVN bị dẫn 0-1 ở hiệp 1 và tưởng như thua cuộc. Tuy nhiên, ở những phút cuối hiệp 2, từ pha chuyền bóng dài của tôi lên giữa sân, tiền vệ Từ Như Hiển đã dốc bóng đi qua hàng hậu vệ đối phương, ghi bàn ấn định tỷ số hòa 1-1. Sau trận đấu đó, toàn đội ĐTVN đã được đích thân Chủ tịch Fidel Castro đến ôm hôn, bắt tay chúc mừng”, ông Phúc kể lại chuyến du đấu nhiều kỷ niệm.

Khi còn thi đấu, mỗi khi gặp lại đồng nghiệp cũ Lê Thụy Hải, Mai Đức Chung, ông Phúc đều khiến các chân sút này phải “khiếp vía”. Bóng cứ dẫn đến trước khung thành là y như rằng được chuyền cho cầu thủ khác, không dám đột phá, bởi Phúc “vổ” đang đứng đó chờ sẵn.

“Có một bí mật mà không phải ai cũng biết. Lê Thụy Hải ngày đó không biết sợ ai, nhưng cứ đối đầu với Phúc “vổ” là hoàn toàn “tắt điện”, chưa bao giờ dám tranh chấp 50-50. Đến bây giờ, tôi vẫn khẳng định nếu còn sức khỏe như xưa, không ai có thể vượt qua được mình. Những Công Vinh, Thành Lương… tất cả chỉ là hạng xoàng thôi!”, Ông Phúc vừa cười, vừa nói.

Chết đi sống lại và nỗi trăn trở với bóng đá Việt

Hơn 10 năm trước, sau một tai nạn, ông Phúc tưởng như mất tính mạng. Các bác sĩ khi đó nói rằng, nếu như ông không phải là cầu thủ bóng đá có nền tảng thể lực hơn người, có lẽ không qua khỏi. Nhưng cũng chính biến cố ấy, đã cướp đi của ông Phúc đôi chân “trứ danh”. Ông Phúc chấp nhận số phận, nhưng ông buồn khi bóng đá Việt Nam bao năm qua vẫn không thoát khỏi vùng trũng ĐNA. Cầu thủ Việt Nam sướng gấp hàng tỷ lần thời của ông, nhưng họ không có lửa đam mê, không có sự nỗ lực phấn đấu.

Niềm vui trong cuộc sống của ông Phúc giờ đây chỉ là những buổi cuối tuần được đi uống cafe hàn huyên cùng anh em, đồng đội cũ ở một quán quen cạnh nhà. Bên cạnh đó, ông cũng cảm thấy ấm áp hơn nhiều khi chơi cùng 2 cháu gái nội.

Song Ngư (VietNamNet)
Hình đại diện của thành viên
mimosa
HP-FC member
HP-FC member
 
Bài viết: 159
Ngày tham gia: 25 Tháng 11 2013, 19:06
Tài khoản hiện tại:: 1,434.00
Đã Cảm ơn: 114 lần
Được Cảm ơn: 110 lần

Re: "Máy chém" số 1 Việt Nam từng khiến Lê Thụy Hải khiếp ví

Gửi bàigửi bởi Tuyến Hàng Kênh » 18 Tháng 5 2015, 15:01

nhìn chân ông Phúc teo đi thật tội nghiệp :)
Hình đại diện của thành viên
Tuyến Hàng Kênh
TVKC
TVKC
TVCT
TVCT
 
Bài viết: 6196
Ngày tham gia: 24 Tháng 2 2011, 16:59
Tài khoản hiện tại:: 206,820.20
Đến từ: Hàng Kênh, Lê Chân Hải Phòng
Đã Cảm ơn: 8430 lần
Được Cảm ơn: 5030 lần

Re: "Máy chém" số 1 Việt Nam từng khiến Lê Thụy Hải khiếp ví

Gửi bàigửi bởi HPV Cheo tino » 28 Tháng 5 2015, 15:23

- tiếc cho 1 nhân tài
HPV Cheo tino
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 28 Tháng 5 2015, 15:20
Tài khoản hiện tại:: 20.00
Đã Cảm ơn: 0 thời gian
Được Cảm ơn: 0 thời gian


Quay về BHL và các cầu thủ


Quay về Trang chủ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron