Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Nơi bạn có thể "chém gió", gửi truyện cười, clip hài hước.

Các điều hành viên: dirtybjrd, chaien_hpfcmn

Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 10 2015, 11:27

Phần 1: Nhập phòng
Buổi sáng nhận phòng, ông anh họ đèo mình trên con xe đạp Thống Nhất từ khu Bách Khoa lên ký túc Mễ Trì. Mình ngồi trước khung, sau gác ba ga là quả rương gỗ cũ kỹ (trong đó có 3 cái quần đùi, vài bộ đồ dài, bàn chải oánh răng và ít sách).
Làm thủ tục ở Ban quản lý nội trú xong, lễ mễ vác cái rương to đùng trèo lên tầng 2.

Đây rồi, phòng 212. Bước vào, cảnh tượng trước mắt là 1 thằng đang ngồi thu lu ở giường trệt rít thuốc lào tóp cả má; một thằng khác cởi trần vừa cầm dép xốp đập đập cái gì đó vừa hét váng lên “Đkm chạy à! Chạy nữa đê con”. Mình ngơ ngác đặt quả rương xuống, tròn mắt éo hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thằng này không thèm nhìn mình, vẫn mê mải bò lổm nhổm trên tấm giát giường và đập đập cái gì đó rất huyền bí, thi thoảng ré lên “Chết con mẹ mày đê!”. Ố, clgt, định rung cây dọa khỉ phủ đầu mình à?

“Cái gì thế ông ơi?”. Mình hỏi thằng đang tóp má bắn thuốc lào. Thằng này đang phê, lờ đờ bảo “Săn rệp!”.

À, đạm cà mau. Hóa ra là đang đập rận rệp éo gì đó để trải chiếu mới lên, làm bố mày sợ sợ là. “Có rệp à? Kinh nhể?”. Bắt chuyện với chúng phát. Thằng săn rệp mồ hôi nhễ nhại, dừng lại bảo “Dkm 12 con rồi. Đốt ngứa vãi cả L**!”. Mình phì cười, trai Bắc nói bậy kinh.

Loay hoay ngó nghiêng một lúc, mình quyết định chọn cái giường tầng 2 gần cửa sổ cho thoáng, chắc là hợp phong thủy và dễ ngắm gái khu C2 bên cạnh đây. Quan trọng là tiện soi gái, phong thủy hay không *éo rõ.

Gần trưa, đóng xong mấy cái đinh để treo quần áo và mua được cái chiếu 80 phân mới đét… thì phòng đã tề tựu gần đủ quân số, tất cả đâu 8 – 9 thằng, nghĩa là còn trống vài giường nữa. Điểm danh bằng màn hút điếu cày.

Cả hội ngồi quanh cái xô nhựạ đỏ, bắn liên tọi, ho sằng sặc, khói mù mịt như đốt rơm. Mình ghê mùi này vãi, nghĩ dkm thanh niên éo gì hút thuốc lào, nhìn lôi thôi như mấy ông già chăn vịt trong quê. Thằng Hải Phòng tên Dũng, cận lòi pha đưa điếu cho mình bảo “Làm tí đê bạn hiền!”. Mình lắc đầu “Chịu, bạn thuốc lá còn *éo biết hút”.

Thằng cu Nam Định ngọng líu ngọng lô trề mồi “Kém tắm, nàm bi cho ló ngọt giọng. Chết thế nồn lào được bạn ơi”.

Trưa cả hội đi ăn. Ra cổng mới thấy gái nội trú nhiều như quân Nguyên, nhưng mặt bằng chung là cá sấu, thi thoảng có đứa bắp chân lốm đốm nốt ghẻ, nhìn biết chắc gái năm 2 trở lên…
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 18 Tháng 10 2015, 20:18

*Phần 2: Cơm nội trú và lần đầu coi xiếc
Mới đặt chân lần đầu đến thủ đô phồn hoa (nói cho sang mồm, phồn éo gì đâu nhếch nhác bỏ mợ ra), mọi thứ đều rất mới mẻ và bỡ ngỡ đối với thằng bé tỉnh lẻ.

Đầu tiên là vấn đề cơm bụi. Quán ký túc có mùi éo gì ghê ghê, lờm lợm, khi mới vào hãi hãi là, nhưng lâu quen mũi, ăn cái éo gì cũng thấy ngon và bổ. Bữa ăn đầu tiên (mình ngồi cùng thằng Bảo dân Nam Định), gồm 1 đĩa muống xào (được một gắp), đĩa thịt mỡ khoảng 8 miếng và bát canh khuyến mại. Đói kém nên đứng gọi món, chú nào cũng tranh thủ bốc cọng dưa, nhón hạt lạc bỏ tọt vào mồm nhai nhanh như điện giật. Cô chủ quán tên Huệ béo hay lườm “Đ** mẹ bà cấm đứa nào bắt bốc nha, quen tay đi”. Cô quay mặt vào ở ngoài bốc tiếp.
Ăn quán này một thời gian, mình đúc rút được một số kỹ năng và kinh nghiệm. Một bát cơm khoảng 2k thì chỉ gọi 1k thôi, ăn hết gọi tiếp 1k nữa. Tính ra 2 lần xới bao giờ cũng lời ra được ít so với xới 1 lần. Nếu bốc trộm thì nên chọn thịt mà bốc, đừng chọn rau dưa, lạc liếc… vì kiểu gì bị phát hiện cũng ăn chửi ngang nhau.

Phụ bán cơm có con cháu họ cô chủ, con này cũng béo, mắt le lé kiểu nhòm rau gắp thịt. Thi thoảng nó lấy thức ăn, mình hay đứng ngoài khen:

“Hôm nay em Tình mặc cái áo mới nhìn duyên thôi rồi nhé!”.

Nếu nó không có đồ mới thì khen kiểu khác.

“Em Tình có mái tóc công nhận suôn thật đó, gội dầu gì mà bóng thế Tình?”.

Thường nó sẽ lườm phát đã (hay tại mắt lé éo biết nữa), sau đó sẽ cười cười ngại ngùng (sướng bỏ con mẹ cứ làm trò) nói “Anh cứ hay “chêu” em, hihi…”.

Mình đồ rằng, do được khen nên phần thức ăn của mình bao giờ cũng được em ấy ưu ái gắp nhiều hơn so với quy định. Ví dụ canh bí nấu xương (của hiếm đấy) hay được em Tình nhét cho thêm khúc xương xịn xịn (nghĩa là dính tí thịt) dưới đáy bát.

Bọn bạn thì bạo mồm, hay trêu ngu nên em Tình ghét. Chúng nó bảo “Ối chời ơi, quả phao câu như của em sau này dễ đẻ lắm đấy. đó là bọn anh nói thật!” Mông em Tình thì đúng là danh bất hư truyền, to như cái thùng phuy vẫn hay luộc rau muống.

À nhắc đến thùng phuy mới nhớ. Một bữa canh lúc vắng vẻ, mấy thằng nháy mắt mò xuống vớt trộm rau còn sót trong nồi. Một chú bặm môi dùng cái muỗng cán dài hơn mét thò xuống khoắng, lúc sau thấy nặng nặng tay bèn lôi lên.

Cả hội xuýt xoa phen này trúng đậm rồi. Lôi mãi mới lên… 1 mớ rau muống vẫn còn nguyên lạt buộc chặt. Đạm cà mau, có thằng chửi. Bọn nhà bếp làm ăn mất khách thật. Nhưng kệ mẹ nó, mở dây lạt ra mang chấm nước mắm ngọt hết.

Thằng Hoan điên quê Thái Bình chửi to nhất, nhưng lúc ăn lại khen rau luộc kiểu này chính ra ngọt nhất chúng mày à, vì đỡ mất chất!

Sau này tốt nghiệp mấy niên, quay lại tìm em Tình thì Tình ơi, em đã đi lấy chồng. Em còn nhớ hay em đã quên cái thằng hay khen đểu em năm nào???

Vào học mấy tháng, một buổi trưa thằng khóa trên rủ rỉ “Ê, ra Lương Thế Vinh uống cà phê, xem sếch không?”. Cả đời đã biết sếch sủng *éo gì đâu. Cà phê đắng đắng là, uống chả bằng nước vối, nhưng phim hay thì… tò mò vãi! Ờ thì đi, coi cái í hình thù ra răng.

Quán cà phê bé tí, có gác lửng bằng gỗ. Lão chồng pha cà phê, con vợ bê cho khách. Cửa cuốn luôn đóng chặt (sợ công an). Trong quán lúc ấy đã có hơn chục mạng, toàn chú cận lòi mắt. Ngồi xuống, vừa ngước lên màn hình tivi JVC 14 inch thì giật thót cả mình. Nghêu sò ốc hến lộ hết trơn mới kinh, phải to như cái dép tổ ong.

Con vợ lão kia mang cà phê ra, liếc màn hình rồi lẩm nhẩm “Khiếp như…khúc dò!” Máu nóng bốc lên cả mặt. Có một số chú lúc hết phim éo đứng lên cho thẳng thớm được nữa, cứ lom khom như chấn thương đốt sống lưng nhìn hài vãi.

Trong suốt sự nghiệp xem phim thì đó là bộ phim hoành tráng và ấn tượng nhất cho đến lúc này, hay hơn cả “Tom & Jerry”, “Titanic” và “Điệp viên 007″…dù màn ảnh chỉ bé bằng nửa tờ báo Nhân dân.
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 20 Tháng 10 2015, 23:44

Phần 3: Những Dị Nhân Phòng 212
Phòng biên chế 6 giường tầng với quân số 12 mạng (đôi khi hơn vì khách vãng lai lưu trú). Hồi chưa vào đại học, xem cái phim éo gì “Vị đắng tình yêu” có Lê Công Tuấn Anh đóng, thấy cảnh sinh hoạt ký túc của bọn nó lãng mạn, hay ho vãi, nhưng bước chân vào rồi mới biết: Tất cả lý thuyết đều màu xám. Thực sự năm đầu ở nội trú gần như là một ác mộng đối với mình.
Vào được vài tháng, ấn tượng đầu tiên là những màn đánh lộn lẫn nhau. Không hẹn mà đến, cứ vài ba ngày, một tuần…sẽ có một vụ cầm điếu cày đuổi rượt, ném chai lọ tung tóe cả phòng. Có tháng phải thay 3 cái điếu vì vũ khí hạng nặng duy nhất trong phòng chính là điếu cày (thi thoảng có thêm chai bia tàu, độ sát thương cũng rất cao).

Oánh nhau thường sẽ theo nhóm nhỏ. Mỗi khi có biến, cửa phòng sẽ được chốt chặt nội bất xuất, ngoại bất nhập. Giờ ngồi nhớ lại cũng éo hiểu chúng đánh nhau vì cái gì, chỉ biết có biến phát là mình nhảy tót lên giường tầng “tọa sơn quan hổ đấu”. Có hôm thằng Hùng victor (thằng này tóc xoăn tít như Victor trong phim éo gì quên mất tên rồi) đấu với thằng Vũ nháy. Vũ nháy ngồi cạnh điếu cày hơn nên nhanh tay chụp được cái điếu, Hùng victor lùi vào góc phòng tóm được vỏ chai bia…

Mịa, một trận thư hùng diễn ra khiến khán giả xanh lè mắt, mảnh chai bay vèo vèo ngang mặt, điếu cày quay tít như côn. Mình mới đầu còn vắt chân ngồi xem, sau thấy chai lọ kinh quá nên trùm con mẹ chăn lại, chỉ hở ra mỗi 2 con mắt.

Sau gần 10p quyết tử cho tổ quốc quyết sinh, 2 chiến sỹ máu me, thương tích đầy người nằm vật ra (trong khi mồm vẫn chửi “À dkm mày nhá, nhớ mặt thằng bố mày nhá”). Lúc ấy anh em mới lặng lẽ tụt từ giường tầng xuống can ngăn, giảng hòa (xong phim rồi can *éo gì nữa).

Hồi đầu anh em còn đứng ra cản địa, ngăn không cho oánh lộn, nhưng sau kệ mẹ chúng. Mình bảo “Chính ra cứ để anh em dập nhau te tua sứt đầu vỡ trán lại hay, vì có thế mới hiểu tính nết nhau mà né”.

Mà đúng thế thật, sau này đánh nhau chán, chúng nó đâm ra thân nhau hơn, đi đâu cũng ríu rít tớ tớ, bạn bạn. Mình trong suốt năm đầu tiên không táng nhau lần nào, không phải nhát chết, mà vì không thích dính vào những rắc rối nhỏ nhặt, với lại trong mắt bọn nó mình là đứa tếu táo, hay pha trò nên có cảm giác vô hại.

Trong phòng có mấy đứa thuộc dạng bựa nhân. Đầu tiên là thằng Biển (tục gọi là Biển Đ**). Biển quê Ninh Bình, có biệt tài oánh liên tục 38 phát trung tiện không ngừng nghỉ. Hồi mới vào, cứ đêm khuya, khi anh em đang chập chững bước vào giấc mộng đẹp thì Biển bắt đầu thả bom.

Ban đầu tiếng còn nhỏ, sau âm lượng tăng dần, đến cái thứ 25 trở đi thì thôi rồi, âm thanh trong trẻo, chi tiết và tách bạch như pháo. Cũng may rắm nó thuộc dạng rắm lành, tức không thối. Chỉ có tiếng mà không mùi, hay nữa là nó điều chỉnh cơ bụng hay đại loại thế rất giỏi, khiến 3 giải: treble, bass, mid rất hài hòa, nghe không quá chói. Tóm lại nói như anh em giới chơi audio là rắm nó đúng kiểu “hay trong tầm tiền”

Những hôm nông nhàn không có trò gì nghịch ngu, anh em bắt nó biểu diễn kỹ năng đánh rắm để học hỏi. Biển tâm sự, muốn oánh trung tiện được dài và hay đầu tiên phải học cánh lấy hơi, nghĩa là hít vào từ từ, sau đó ém lại trong 5 giây, đồng thời điều chỉnh ass co giãn đúng biên độ chuẩn (chuẩn như nào chỉ nó biết), cuối cùng là vận khí công và “bíp… bíp… bọp…” khoan thai chậm rãi theo tiết tấu nhất định.

Toàn bộ quy trình đó Biển cho hay – phải thực hiện trong tư thế bò 4 chân đồng thời chĩa ass hướng một góc 45 độ lên trần nhà. Anh em quan sát Biển thị phạm rất kỹ, nhưng *éo thằng nào làm được, nên tôn Biển thành thần Đ** của phòng.

Lại nói đến kỹ năng trung tiện của Biển. Biển có thể oánh rắm bất cứ hoàn cảnh và ngữ cảnh nào (nếu thích). Phòng 211 cạnh bên hay có bạn gái đến chơi (à cái phòng 211 này là đối trọng của phòng mình, mịa, sach sẽ, gọn gàng đâu ra đấy, thằng nào cũng hiền lành lịch sự éo bựa như 212 chuột chết, nên gái đến nhiều cũng là đương nhiên).

Mỗi khi có gái đến phòng kia chơi, anh em sẽ thông báo khẩn cho Biển. Từ trên giường tầng tụt xuống, bận quần đùi Thái sành điệu, dép con gà chất chơi… Biển lẻn ra hành lang, chìa mông vào cửa phòng 211 nổ liền 3 phát long trời lở đất, rồi tháo chạy về chuồng. Khỏi phải nói, một bầu không khí sững sờ, u ám và trầm mặc… lập tức hiện diện trong phòng 211. Mọi âm thanh im bặt, không ai nói với ai một lời, vì ngượng và bẽ bàng.

Bên phòng này, anh em ôm nhau cười chảy nước mắt. Lát sau gái về, mấy chú 211 rụt rè chạy sang thẽ thọt “Dkm các ông làm ăn như con kặc, mất mẹ hết khách!”. Bọn mình lại ôm bụng cười tiếp.

Tiếp theo là một dị nhân nức tiếng khác, Hoan điên. Hoan tự là Văn Hoan, tục gọi là Hoan điên vì tính cách thất thường và lập dị không giống ai, mình đặt thêm cho nhũ danh hay ho khác là “kỵ sỹ mặt sầu”, bởi mặt thằng cha này u ám, thiểu não như bệnh nhân đau hành tá tràng mãn tính.

Hoan hơn bọn mình 3 – 4 tuổi nên anh em gọi anh Hoan. Sau lưng đồng thanh gọi lão, hoặc thằng – thằng Hoan điên.

Biệt tài của Hoan là làm thơ. Yêu em nào có ngay thơ về em ấy. Từ em cùng khóa trước (lão đúp xuống khóa mình do thiếu tiền học phí) đến em nhổ lông gà, rửa bát chỗ khách sạn mà lão làm thêm và sau này là em Hiền cùng lớp.

Lão làm thơ nhiều, nhưng nói thật, mình vẫn bảo “Thơ anh bọn con gái bên dãy C2 khen đọc xong đứa nào cũng nứng hết cả lên”. Lão âm ỉ sướng, hỏi thật á, thật á? Mình bảo “Vì như cặc ấy”. Hoan chửi “Đmm nhé!” nhưng không giận, bữa sau thấy đọc tiếp.

Làm nhiều thơ thì kệ mẹ lão, thơ tán gái mình xếp vào hạng giẻ rách nhất trong các loại hình nghệ thuật. Nhưng thảm nhất là lão hay đọc thơ đêm khuya cho anh em nghe trước lúc ngủ. Hồi đầu mấy đứa còn bày tỏ thái độ quan ngại sâu sắc vì điếc tai éo ngủ được. Giọng lão thều thào như anh Ngạn kể chuyện ma, thi thoảng dừng lại phân tích, chỉ ra cái hay cái đẹp trong đoạn vừa đọc.

Mình hay trêu “Thằng làm thơ đã điên mẹ nó rồi, con nào được tặng mà thích thơ này còn thần kinh hơn nữa!”. Lão chửi “Dm thằng H nhé, loại mày trình *éo đâu mà cảm nhận được nghệ thuật”. Mình nhe răng cười, bảo “Thơ thơ cái lol, hehe” rồi kệ mẹ cho lão lảm nhảm tiếp. Có hôm đói bụng éo ngủ được, lão đọc đến 3 giờ sáng.

Một bữa lão rủ ra quán bà Hằng ăn cháo lòng, uống rượu (chắc vừa xin được ai ít tiền). Húp gần hết bát cháo, lão ngước lên lảm nhảm “Hạnh phúc theo mày là gì hả H?”. Đạm cà mau, đang ăn tự nhiên hỏi câu éo liên quan gì, nhưng biết tính lão, mình ậm ờ “Biết *éo đâu được, cả đời chưa thấy mặt nó bao giờ”.

Ấy là nể hôm nay lão mời ăn, bình thường sẽ chửi cho câu vì tội hỏi ngu. Hoan điên gắp miếng vèo lợn lên, bảo “Hạnh phúc với tao đơn giản lắm. Đôi khi chỉ là buổi tối như tối mùa đông rét mướt này, ngồi đây ăn bát cháo và trừ lại miếng vèo cuối cùng dưới đít bát, rồi ăn từ từ, nhai chầm chậm để cảm nhận vị ngon ngọt của miếng vèo lợn”. Móa, mình buông đũa cười lăn lộn. Lão hỏi sao cười? Không đúng à? Mình bảo “Đúng là chân lý của một thằng đói ăn kinh niên, hehe”.

Trong lớp lão ưng nhất em Hiền (quê Thái Nguyên). Hiền lùn nhưng to béo, đùi to như cái xô, mông ngực vãi cả chưởng, nhưng lão ưng lắm, bảo “Nhìn đầy sức sống”.

Hôm khoa mình đá giải trường, buổi trưa lão kéo đi ăn quán (lão là lớp trưởng), chiều đá bóng, vừa ghi được bàn thắng, lão cầm mấy bông hồng héo rũ chạy tung tăng giữa sân hét lên như thằng điên “Đ** con mẹ bọn chúng mài… chúng mày ăn cơm tao mời, uống nước tao trả… mà *éo thắng được thì chúng mày ăn lol con Hiền béo nhé!”. Trọng tài (là giáo viên dạy thể dục) phải chạy lại đuổi mãi lão mới ra.

Cả sân nghiêng ngả cười, bảo éo hiểu ở đâu rơi xuống thằng thần kinh thế không biết!
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi phamkhachop » 11 Tháng 11 2015, 17:21

Đọc kười k ngậm đcj miệng, 1 thời!

Ấn bản tiếp đi U Mính! =D>
phamkhachop
HP-FC member
HP-FC member
TVCT
TVCT
 
Bài viết: 664
Ngày tham gia: 01 Tháng 12 2009, 17:38
Tài khoản hiện tại:: 5,280.25
Đã Cảm ơn: 1189 lần
Được Cảm ơn: 450 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 11 2015, 01:57

Phần 4: Trời sinh Hoan sao còn sinh ra Biển
Thấm thoắt cũng đã đi qua gần hết kỳ 1.

Sau những trận chiến huynh đệ tương tàn, tình hình phòng 212 dần dần trở nên ổn định hơn. Có lẽ đánh nhau mãi cùng chán (vì cuối cùng thằng *éo nào cũng đau), anh em thống nhất thay đối đầu bằng đối thoại, cùng nhau thực hiện phương châm 4 tốt: đồng chí tốt, bạn bè tốt, đối tác tốt và đồng dâm tốt!

3 chữ tốt kia dễ hiểu rồi, còn đồng dâm tốt nghĩa là gì? Tức là thằng nào nhìn qua cửa sổ sang dãy C2 thấy gái cởi truồng tắm lập tức phải báo ngay cho anh em biết để cùng hóng, tuyệt đối không được im ỉm thưởng lãm một mình. Như vậy gọi là ấu dâm, tức dâm kiểu con nít, tội này phạt trùm chăn ngửi bít tất (loại đi 3 tuần chưa giặt) một tiếng.

Tuy nhiên một số thành phần cá biệt khác vẫn tồn tại những thói xấu (ăn mẹ vào máu rồi). Ví dụ thằng Hợp móm (quê Hà Tây), tính bẩn mãi không sửa được, nên anh em họp kín lấy ý kiến biểu quyết nhằm ra sắc lệnh trừng phạt.

Chuyện kể rằng trong lúc đời sống anh em vô cùng khốn khó, riêng Hợp vẫn túc tắc sinh hoạt theo lối của mình giữ bo bo, của người ta lấy mo mà xúc. Hợp có 1 hộp sữa Ông Thọ ém kỹ trong đáy rương, cứ đợi anh em tắt đèn ngủ hết mới lọ mọ trèo lên giường âm thầm chui vào màn, lôi sữa ra chấm bánh mỳ nhai nhóp nhép rất gợi đòn.

Anh em họp kín ở tổ xong, đợi Hùng lên thư viện học buổi tối mới bắt đầu ra tay. Thằng Thuật ( tên tục là Thuật cặc bò, vì trym dài) hò một thằng nữa, cùng nhau lôi cái rương Hùng victor xuống. Một màn ảo thuật biến ảo diễn ra. Hai ảo thuật gia bê rương lên cao rồi xoay trái, xoay phải, lộn ngược, lộn xuôi hơn mấy chục vòng, để đảm bảo hộp sữa Ông Thọ trong rương chảy ra quần áo, sách vở khổ chủ.

2 thằng cứ vừa lắc vừa chửi cái rương “Này thì sữa này…. Này thì bánh mỳ này… !!!”. Xung quanh khán giả vỗ tay nhiệt liệt hưởng ứng.

Kết thúc, anh em trở về vị trí chuẩn bị để nghe Hoan điên ngâm thơ, nghe Biển thần Đ** oánh rắm và tất nhiên…. xem Hùng victor đau khổ.

15p sau Hợpg lễ mễ về phòng. Vào đến cửa chàng vẫn huýt sáo bài gì mà “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, non nước vẫy chào lòng ta mê say…”. Đoạn chàng nhảy tót lên giường, mở rương cất sách vở.

Một trần chửi xối xả vang lên. Tất nhiên là chửi đổng “Dkm thằng mặt lờ nào làm đổ… lọ mực của tao ra hết quần áo, sách vở. Dkm bố mà biết được bố cho đi nạng luôn”.

Anh em ban đầu còn vờ vịt không biết gì, sau thấy nó chửi hay quá, lại buồn cười vì sữa thì *éo chảy mà chảy lọ mực… nên cười um lên. Cái trò càng cố nhịn thì lại càng cười to hơn, đểu vật. Có thằng cười ngã lộn cổ xuống sàn vẫn không ngậm được mồm.

Giải quyết êm xuôi vấn đề Hợp móm, anh em tắt đèn lên giường nghe Hoan điên ngâm thơ.

Lại nói về Hoan điên. Kể từ lúc anh em khám phá ra tài năng trung tiện tuyệt vời của Biển, Hoan tỏ ra ức chế hẳn (vì có đối thủ không đội trời chung). Từ dạo đó, mỗi khi phòng tắt hết đèn, Hoan mới lảm nhảm đọc được một câu là ngay lập tức giường bên Biển thả ngay một quả rắm.

Hoan đọc “Có phải em là thiên sứ đời ta…”, Biển sẽ đệm cái “bọp” rất đanh thép. Hoan chửi “ Đkm thằng chó này… vô duyên!”. Đợi anh em cười rung cả giường xong, Hoan` đọc tiếp “Để tim anh ngàn lần hóa đá…”. Biển chỉ chờ có thế, thả cái “bọp” rất khớp với ca từ. Hoan chửi um lên “Thằng mất dạy, đồ vô văn hóa”.

Mình thò cổ khỏi màn bảo “Anh đừng chửi nó, nó đánh dấu chấm câu cho thơ anh còn *éo gì nữa”. Hoan chửi luôn “Chấm chấm cái lol nhé. Tao *éo hiểu sao trên đời lại có thằng bựa như thằng Biển nông dân này!”

Biển tỉnh bơ bảo “Dm em xin lỗi, tại em thấy thơ bác hay quá mà thiếu hòa âm, phối khí, nên…”. Hoan cắt ngang “Phối phối cái mả cha mày, có mà giao phối í… Đ** mẹ mất cả hứng bố mày!”, rồi đọc tiếp khổ còn lại.

Nói chung đó là cặp bài trùng bất đắc dĩ. Một bên “nghệ thuật vị nghệ thuật” là Hoan , tức sáng tạo nghệ thuật chỉ vì lòng đam mê nghệ thuật. Một bên “nghệ thuật vị nhân sinh” là Biển, nghĩa là tạo ra rắm để phục vụ tiếng cười của anh em. Mình hay trêu “Trời đã sinh ra Hoan sao còn sinh ra Biển?” Hoan bảo “Tao nghi thằng chó ấy hở van đít. Sau này con nào vớ phải nó quá nhọ cho một cuộc tình”.

Nói đến tình tiện thể kể luôn. Hồi đó hay đá giải trườn. Trong đám cổ động viên có em Thìn chuyên phục vụ nước nôi, cam quýt cho đội. Em Thìn quê Quảng Ninhh, cao to, béo khỏe, mông ra mông, ngực ra ngực, rất đam mê bóng đá. Lạ cái là đội có 11 thằng trên sân, nhưng chỉ réo tên mình mà hét. “Anh H, anh H… sút đi anh H!…”. Thìn thua mình 2 tuổi nên gọi anh.

Đá xong em Thìn hay bóc quýt đút cho mình ăn, anh em trong đội rất gato. Mình thì éo thích, chỉ quý quý, em Thìn đút cho ăn cũng không từ chối vì tay mình bẩn, với lại tiện thể muốn bọn kia ghen tỵ cho vui.

Nhưng trên sân thì được, miễn ý kiến. Đi học em Thìn cứ nhăng nhẵng bám sau như cái đuôi. Mình đã cố đi thật nhanh (từ ktx lên trường khoảng 2 cây) để tránh mặt, Thìn với bạn đi sau cứ gọi thảm thiết như gọi đò anh H ơi, anh H ới! Mịa khó chịu vãi đái. Cái trò khi đã không thích mà đối phương cứ sán vào là đâm ra ghét luôn ( ngày đó ngu thế không biết). Bọn ở phòng có đứa khích “Dm con ấy xôi oản ngon vãi ra, *éo phải tay tao…”. Mình bảo “Nhường đấy, của mày cả xông vào mà húp”. Thằng bạn cứt thở dài “Nó *éo thích tao mới đen”.

Lên năm 2 Hoan chuyển hướng từ em Hiền béo sang em Thìn. Hoan bảo “Con Hòa chỉ được cái hàng to, còn nữa chả được nết *éo gì”.

Sau một thời gian dùng khổ nhục kế, cộng với tài xuất khẩu thành thơ, Hoan chính thức tán đổ em Thìn. Mỗi lần chơi đêm về, Hoan hay báo cáo tình hình tác chiến. Hôm thì “Cầm được tay nó rồi chúng mày ơi, dkm tê hết cả rốn!” Vài hôm sau đầu tóc ướt rũ (chắc dạo mưa về) ôm cổ thừng thằng hét to “Sờ rồi! Sờ được vếu rồi nhé!”. Anh em tò mò hỏi sờ như nào? Hoan nhắm nghiền mắt diễn tả “Thì tao cứ đè ra hôn nhưng nó giãy ra, trượt tay thế *éo nào mà tao bóp được phát vào vếu… Ôi dm…xôi nó phải cỡ 5 nghìn”.

Mấy thằng đần thối mặt tưởng tượng. Có thằng bắt đưa tay ra cho nó thẩm, xem đúng mùi gái không hay lại bốc phét. Thằng Thuật cặc bò hít hít tay Hoan xong nhăn mũi bảo “Dm tao nghe mùi mắm tôm!”. Đứa khác hùa theo “Hay là… hay là…. anh bốc nhầm con mẹ lọ mắm của nó rồi?”. Hoan vênh mặt “Điên à, ở trên thôi, làm *éo gì mà nhanh được thế!”.

Cả đám thất vọng làm bộ thở dài “Ối giời…. tưởng dư nào! Đêm mai cố gắng bốc cho được nhé!”. Hoan chửi Đ** mẹ toàn bọn mất dạy, người ta yêu trong sáng, tôm *éo gì mà tôm!
Sửa lần cuối bởi Minh Ú vào ngày 17 Tháng 11 2015, 02:01 với 1 lần sửa trong tổng số.
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 11 2015, 01:58

phamkhachop đã viết:Đọc kười k ngậm đcj miệng, 1 thời!

Ấn bản tiếp đi U Mính! =D>

Mời bác đón đọc !
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 11 2015, 02:06

Phần 5: Hàng khủng của Thuật và vấn đề cháo lưỡi
Cuối năm 2, sau một thời gian tạm lánh ra ngoài ở trọ, mình lại ôm cái rương gỗ lóc cóc trở lại ký túc, vì ở ngoài tuy bình yên nhưng buồn quá.

Phòng 212 về cơ bản vẫn thế, tuy nhiên đã có một số điểm sáng cần ghi nhận. Đầu tiên là anh em đã tạm thời cắt được cơn buồn rắm của Biển thần Đ**, chính xác là đã khống chế để Biển oánh rắm tự do – trong khuôn khổ cho phép. Khái niệm “tự do trong khuôn khổ” được Hoan điên nhặt đâu về và phổ biến cho anh em cùng quán triệt, Hoan phân tích:” Tự do trong khuôn khổ là gì? Nói thì dài dòng, nhưng tóm lại ví dụ như thằng Biển, mày có đam mê đánh rắm, anh em sẽ tạo điều kiện cho mày phát huy hết năng lực. Nhưng cái gì cũng có giới hạn, lúc phòng có bạn gái đến chơi, hoặc đồng đội đang sinh hoạt văn nghệ thì tạm thời mày hãm cái sự sung sướng đó lại. Tao nói thật là những lúc đang đọc thơ mà mày thả bom tao rất điên, từ giờ trở đi mày nên tôn trọng cảm xúc anh em chút nhé, thằng bựa nông dân!”

Biển trùm chăn, thò cái mồm ra thủng thẳng bảo “Đ** mẹ, em là em chiều thị hiếu anh em, chứ nếu thơ anh hay hơn thì em nhường không gian nghệ thuật lại cho anh”. Hoan nghe xong rất ưng cái bụng, bèn lẩm bẩm khen vuốt đuôi “Cơ mà *éo biết nó ăn cái lol gì mà đánh rắm tài thế!”

Xong vụ thần Đ**, Hoan trình bày tiếp “Chúng mày có thấy là các phòng bên cạnh hay có gái đến chơi không? Đã bao giờ chúng mày tự hỏi, tại sao anh em ta toàn thằng đẹp giai khoai to mà ngay đến mấy con cá sấu chúng nó cũng không bén mảng?”. Vũ nháy bắn bi thuốc lào, nhả khói mù mịt bảo “Phòng như cái tổ chuột chứ sao, có khi đợt này anh em ta vứt mẹ điếu cày đi, hôi mù *éo ai chịu được”. Hoan bảo “Vấn đề không phải bẩn hay sạch. Bẩn thì bọn con gái nó sẽ tự dọn giúp. Tao cho rằng chúng ta bựa quá, nhất là thằng Thuật…”

À lại nói về Thuật cặc bò. Thuật thuộc dạng vai u thịt bắp, mồ hôi dầu. Sở trường là thích tập tạ. Thuật mua đâu đôi tạ tay về, cứ 4 – 5 giờ chiều hay oánh mỗi quả sịp đen, đứng tơ hơ bên cửa sổ tác nghiệp. Chị em bên dãy C2 ngó sang nhiều phen giật mình khiếp đảm với động tác rất khiêu dâm của Thuật. Mình có lần bảo “Tao chẳng thấy mấy thằng cơ bắp cuồn cuộn đẹp chỗ *éo nào cả, trông như dũng sỹ đóng gạch kinh bỏ mẹ”. Thuật nói kệ, khỏe là được, khỏe để bảo vệ tổ quốc. Mấy đứa nhìn quả súng của nó lắc lư theo động tác cử tạ mà đau cả bụng. Có thằng bảo “Sau này nhỡ chết đói mày cắt nguyên cụm ấy mang bán cho bọn nhà hàng để chúng làm món pín bò khéo đủ tiền ăn cả tháng”.

Bình thường Thuật có 2 cái sịp thay đổi, nhưng bữa nào chưa khô kịp nó bận mỗi cái quần đùi lõng thõng, nhìn rất củ chuối. Có hôm bạn gái một đứa trong phòng đến chơi gửi lại cái túi xách để đi uống ăn trưa, mấy thằng thách Thuật treo cái túi ấy vào trym rồi đi lại trong phòng xem trụ được mấy phút. Cái túi ấy đựng gì bên trong không rõ, nhưng ước chừng nặng phải đến 2 cân.

Thuật không nói nhiều, ngoắc ngay quai túi vào vị trí (như treo cái chảo vào đinh trên tường), uốn éo đi lại như diễn thời trang. Tài cái là nó có thể điều khiển cơ trym để cái túi lên xuống, lắc lư theo vũ điệu rất hoang dã. Mấy thằng ngồi quan sát mà cười bò ra, Biển bảo “Tí nữa con kia sướng nhé, cầm vào quai túi xách chắc không muốn rời nữa”. Thuật khoe “Ăn thua gì, hồi ở nhà chúng nó thi nhau gánh nước bằng trym, tao nhấc hẳn 2 chai coca loại lít rưỡi một chai”. Anh em chắp tay kính nể, phong ngay cho Thuật là võ sỹ cặc bò.

Hoan nhỏ con, nên có vẻ hơi tự ái với quả hàng khủng của Thuật, trách “Gớm, tập tành thì mặc quần áo vào cho tử tế. Mày làm thế phòng ta mất mẹ hết khách”. Thuật chỉ cười trừ. Có bữa anh em đang bu vào cửa sổ ngắm gái C2, thấy Thuật mặc sịp sán vào bèn phím nhau tuột sịp nó. Một đứa tuột, một đứa đút ngay cán chổi vào giữa háng, xong cả đám hét um lên đánh động cho đám gái bên kia nhìn sang. Khỏi phải nói, Thuật điên lên đuổi từng thằng một. Nó tập thể hình thì biết rồi đấy, táng quả nào ra quả nấy, chạy không kịp để nó bắt được thì xác định luôn.

Sau vụ ấy Thuật trở nên kín đáo hơn, bộ mặt phòng 212 cải thiện rõ rệt, lác đác đã thấy bóng dáng gái thấp thoáng xuất hiện. Anh em cho đó là tín hiệu tích cực, cần phát huy và nhân rộng.

Dạo đó có một thuật ngữ chuyên ngành mới xuất hiện, đó là “cháo lưỡi”. Mình nghe thì biết chúng nó đang nói đến chuyện hôn nhau, nhưng tại sao lại lại gọi cháo lưỡi thì chưa hình dung ra. Một hôm Thắng cố gạ “Ê tối ra vườn hoa ta chụp bọn cháo lưỡi đi!” Vườn hoa ký túc bé tẹo, trồng mấy bụi dừa nước, đặt mấy cái ghế đá chủ yếu cho các đôi ôm ấp, hôn hít đỡ ngại. Đau cái là khu vườ hoa đấy toàn bọn giai ngoại trú ôm gái nội trú, giai ký túc tỉ lệ có người yêu khá thấp (chắc tại lôi thôi dúm dó). Thắng cố bảo, tao mượn được quả máy ảnh đây rồi, tối ta vào chụp chết mợ chúng đi.

Nói là làm, tối đến, cơm nước xong mấy thằng mò vào vườn hoa tác nghiệp. Thắng cố chọn được một đôi hôn nhau ác liệt nhất, dí máy sát mặt chụp lia lịa mấy kiểu liền. Đa số bọn nó hốt hoảng buông vội nhau ra rồi che mặt, nhưng có thằng rất manh động. Khi đèn flash vừa lóe lên, thằng bạn giai kia lập tức nhổm dậy đuổi Thắng cố chạy trối chết. Thắng cố vứt cả dép cong đít chạy thục mạng vào ký túc, lên cầu thang lẻn ngay vào một phòng đóng chặt cửa lại mặt cắt không ra máu. Mình và đồng đội đi sau đấm lưng nhau mà cười. Lên tới phòng, Thắng cố hỏi “Đ** mẹ dép tao đâu?” Mình bảo ơ tao tưởng mày ôm cả dép luôn? Nó thở hổn hển “Vãi lol thật, không ngờ thằng dog kia chạy nhanh thế, may tao nhanh không chắc tan cái máy ảnh. Nó về chưa để xuống tìm dép?”

Chiều mai Thắng ra Lương Thế Vinh rửa ảnh. Đa số bị nhòe hoặc lóa không rõ mặt vì vừa chụp vừa chạy. Chỉ vào ảnh một cặp hôn nhau, Thắng phân tích “Đây nhá, lưỡi chúng nó cuốn vào nhau thấy rõ cả nước bọt đây này… Vì thế gọi là ăn cháo lưỡi, hiểu chưa?” Biển bảo “Hay mày gửi cho báo nào đó dự thi Góc ảnh đời thường, kiếm ít đồng uống bia đê?”. Hoan can “Nhìn phàm tục bỏ con mẹ ra, mất hết thi vị của tình yêu… Chúng mày tin hay không thì tùy, nhưng sau này yêu ai tao *éo hôn đâu, kinh bỏ mẹ”. Mình bảo “Tin, vì móm như anh *éo con nào nó dám hôn”. Hoan chửi loạn cả lên, lời lẽ vô cùng tao nhã và phiêu du… Nhưng mình không chấp, vì hôm nay khám phá ra điều rất hay ho, đó là tại sao gọi là cháo lưỡi…
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 11 2015, 02:13

Phần 6: Tình đầu của Biển và hôm nay chị Dung mặc mầu gì ?
Trong suốt 4 năm đại học từng sống chung hoặc gặp rất nhiều huyền thoại, nhưng có lẽ Biển thần Đ** vẫn để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Biển ít nói, nhưng mở mồm là nói ngất. Giọng lè nhè, ngang ngang và buồn cười. Mỗi khi có bạn gái đến chơi, mình hay trêu “Ê Biển ơi, hãy làm một cái gì đó thay lời muốn nói đi?”

Cái gì đó tất nhiên là oánh rắm, vì ngoài biệt tài trung tiện ra, Biển chả có cái *éo gì để có thể thay lời muốn nói được. Có hôm mình bảo Hoan “Anh Hoan, anh văn hay chữ tốt, anh có thể viết đơn đề cử đặc sản Đ** của thằng Biển lên Unesco để trở thành di sản văn hóa phi vật thể được không?”. Cả phòng cười bò ra, Hoan chửi “Dm thằng mất dạy. Cái loại cởi quần chổng mông vào nghệ thuật tao *éo chấp nhé!”

Biển hay có kiểu ngồi bắn thuốc lào, kề rề cà rà kể chuyện hồi xưa yêu nhau, giọng nó nghe đã buồn cười rồi. Biển kể, Đ** mẹ ở quê đi chăn bò có con thích tao, nó hơn 3 tuổi nên chị chị, em em. Con này chủ động mơi tao trước, gớm, cứ lùa bò ra đồng xong, lần lẩn ra bụi cây hôn nhau chiu chíu. Mà Đ** mẹ lúc đầu *éo biết hôn nó như nào, cứ dí mõm vào nhau rồi cạp cạp như gặm ngô luộc chả ra cái *éo gì cả.

Hôn mãi cũng chán, một hôm rủ nó vào giữa bãi ngô tính làm tí cho biết mùi đời, vì nói thật là tò mò vãi ra. Vào bãi ngô, chọn chỗ đẹp đẹp trải ni lông nằm xuống. Vừa cởi xích líp xong, chưa kịp làm ăn gì thì thấy bụi ngô rung rung từ xa. Nghĩ phen này chết chắc rồi, hình như có ai đó đang lại gần, bèn nhổm lên vớ quần áo cắm đầu chạy một mạch.
Lúc sau quay lại dò la thì…dkm hóa ra gió thổi rung rinh bụi ngô chứ *éo phải người chúng mày ạ. Con bé thì vừa mặc quần áo vừa khóc thút thít… Mẹ, lần sau rủ nó *éo đi nữa, thế là toi con mẹ nó mất mối tình đầu…

Anh em nghe xong cười hô hố, khen chuyện tình của Biển rất trữ tình và cảm động. Biển bảo “Trữ tình cái *éo gì, cởi truồng chạy dựng cả dái giữa bãi ngô ngứa vãi đái ra”. Hoan thò mồm vào “Nhìn mày như thằng tá điền mà sao con ấy nó thích nhể?”. Thuật cặc bò bình luận “Chắc nó mê tài oánh rắm”. Hoan gật gù “À ừ nhỉ”.

Hoan ghét Biển ra mặt, biết tỏng nên mình càng hay bơm vào cho Hoan chửi. Mình bảo, thơ anh chính ra cũng hay đấy, nhưng nói thật còn thua rắm thằng Biển vài bậc. Rắm nó theo em rất có nhạc tính, *éo trầm trầm như thơ anh. Hoan chửi “Loại tai trâu như mày biết *éo gì, thơ tao không nhạc tính à?”.

Mình phân tích, rắm thằng Biển đủ cả cao độ, cường độ, trường độ và âm sắc, thậm chí có lần trong đêm em còn nghe nó oánh hẳn một dải lên tận 3 quãng 8, tức là ngang cơ với giọng Mariah Carey lúc đỉnh nhất. Hoan lại chửi “Cái dmm, âm sắc cái âm hộ nhé!” Mình bỏ đi, bảo “Thôi em *éo nói với anh nữa, động tí chửi như đàn bà”. Hoan càng điên, với theo “Lần sau đừng mang thơ tao so sánh linh tinh nữa nhé. Đ** mẹ, toàn loại tụt sịp chổng mông vào nghệ thuật”. Hoan tức nhưng không bao giờ làm gì mình, chỉ chửi thôi vì oánh nhau thì Hoan không phải đối.

Năm thứ 2 ở ký túc. Nhân sự phòng 212 có nhiều xáo trộn, có một số thành phần lạ mặt xuất hiện, những gương mặt cũ cũng lác đác ra đi. Trước khi kể tiếp chuyện ký túc, đá ngang sang chuyện chị Dung trông xe cho nó nhã cái đã.

Cổng trường Nhân văn có mấy bà chị trông giữ xe. Trong đám ấy nổi bật có chị Dung, tục gọi là Dung hếch vì mũi hơi hếch. Năm nay chị Dung khoảng 33 – 34 hoặc cũng có thể 37 *éo rõ. Chị Dung da trắng, tóc vàng, mắt vẽ chì… nhìn rất sexy, đặc biệt là hay mặc váy trắng và nói bậy như ranh.

Có hôm ra bãi gửi xe, thấy chị mặc váy trắng mỏng, dài ngang đầu gối… ngồi gác một chân lên gốc xà cừ, hàng họ cứ gọi là. Bà già đồng nghiệp đứng cạnh nói nhỏ “Kìa chân với cẳng kìa, bỏ xuống đi, lộ hết cả còn gì”. Chị Dung thản nhiên nháy mắt bảo “Kệ, kệ… kệ nó, hi hi”. Hóa ra là chị biết nhưng muốn hớ hênh tí, chắc muốn câu mấy thằng sinh viên vào gửi xe.

Bọn mình mỗi lần ra lấy xe hay hỏi chị “Hôm nay màu gì chị ơi?”. Chị sẽ vén chân váy lên cao một chút đủ để thấy quần chip màu gì, xong cười “Nõn chuối nhé”, hoặc “Tím than nhé”… tùy hôm ấy mặc màu gì. Mấy thằng rất ưng chị, nên cứ tan học, vừa bước xuống cầu thang vừa đố nhau hôm nay chị Dung mặc màu gì? Thằng đoán đen tuyền, thằng xanh lá cây, thằng bã trầu… lao xao loạn cả lên. Có nhiều bữa ra cả độ: thằng nào đoán trúng sẽ được bữa cháo lòng đêm. Sau một thời gian ra độ, anh em rút ra được quy luật sau:

Thứ 2 đầu tuần chị Dung hay mặc màu trắng; thứ ba mặc nõn chuối; thứ tư xanh dương, thứ 6 da cam, thứ bảy máu chảy về tim ưu ái màu tím Huế thủy chung, chủ nhật nóng bỏng nhất nên chơi màu đỏ.

Nhưng người tính không bằng trời tính, có bữa anh em cũng từng bể con mẹ nó kèo vì thói đỏng đảnh của chị. Hôm ấy sau khi lần lượt từng thằng nhận màu xong (mỗi đứa nhận một màu), ra bãi hỏi chị, chị Dung kéo hẳn khóa bên hông xuống, bảo “Bất ngờ chưa? Da báo nhé!”. Mấy thằng há hốc mồm. Mịa, đúng là da báo nâu nâu chấm đen tuyền thật. Vỡ hết cả độ vì éo thằng nào đoán đúng! Đó là chưa kể nhiều hôm đoán xanh đỏ tím vàng, da cam, xanh cô ban, cổ vịt, tiết dê…. xong, nghĩ kiểu éo gì cũng có thằng đoán trúng, cuối cùng chị cười he he bảo chả thằng nào chuẩn nhé, hôm nay 7 màu.

Chị Dung nhìn thì lẳng lơ, bạo mồm, nhưng éo biết thật ra chị có dâm như vẫn thể hiện không. Có điều nghe chị kể hài vật. Chị bảo chồng tao á, cứ đi đêm hôm linh tinh về muộn là tao bắt cởi quần lôi trym ra nhúng vào bát nước ấm. Đ** mẹ, hễ nổi váng lên là chết với bà. Chỉ có đi gái về mới nổi váng nhé! Mấy thằng nghe xong khen chị quả là bậc cao thủ tình trường. Hỏi dò xem có chuyện gì hay nữa không chị, kể bọn em nghe với? Chị nháy mắt “Có mà đầy, hihi”.

Năm 3 chuyển phòng khác, phòng 201. Quân chủ yếu khóa dưới và một số chú khác Hoan. Phòng có thằng Tám quê Bắc Cạn, giọng eo éo như con gái, đi đứng ẻo lả nên anh em gọi là “chị Tám”. Chị Tám trên mình 1 khóa nhưng gọi mày tao hết, khi vui miệng thì gọi chị. Chị Tám nói chuyện môi cứ uốn éo dẻo thôi rồi mà chỉ thích chuyện nấu ăn, cắm hoa, cắt tỉa… Mỗi khi đứa nào làm phật ý, chị chửi như hát hay nên anh em rất thích trêu chị.

Thằng Thịnh đen cứ thấy chị cáu là ngồi bên giường đối diện trêu “Đ** mẹ hôm nay chị Tám đến tháng nên khó chịu trong người nhé chúng mày, đừng động vào chị, chị Tám nhể?”. Tám dẩu môi ra chửi the thé như xé vải “Tao nhét bvs vào mồm mày đấy thằng kia nhé!”. Thịnh đen ngoạc mồm cười “Sao chị Tám chửi em? Em là em hiểu sinh lý chị em lắm nên mới chia sẻ, chị không cám ơn thì thôi, chửi cái *éo gì?” Tám lại chửi tiếp. Mình không trêu thằng ái này vì nghĩ nó đàn bà, nhỡ nó đến tháng thật thì bỏ mẹ.

Phòng còn có 1 thằng ái nữa, thằng này mới thực sự nguy hiểm vì bóng kín. Chuyện như sau
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi Minh Ú » 17 Tháng 11 2015, 02:16

Phần 7: Suýt mất đời trai vì một thằng bóng kín
Trở lại phòng 201, năm thứ 3.

Như đã nói, phòng có chị Tám ái chửi như hát hay. Thằng này mình không để ý vì nói chung vô hại. Nó cũng sợ mình như sợ cọp, đang chửi ai mà mình lừ mắt là tự động cụp pha tắt loa rè ngay.
Chị thứ 2 là chị Tuyền, học sau mình 2 khóa. Thằng này tay chân nhẵn thín không có sợ lông nào mới kinh. Tuyền ít nói, ai trêu thường chỉ bẽn lẽn cười. Kể cả hỏi nó “Thằng lol này cười cái *éo gì lắm thế mài?” thì nó cũng chỉ cười cười rồi im lặng.

Hồi đầu, do chưa kịp mua chăn (nói thật là tiếc tiền éo nỡ mua), quan sát thấy giường nó sạch đẹp, chăn bông ấm áp thơm tho, bèn reo lên “Mịa tối nay có chỗ ngủ rồi! Tuyền ơi tối anh ngủ với nhé?”. Nghe xong, thái độ nó không phản ứng gì, chỉ mủm mỉm cười. Mình bực quá (hồi ấy năm 3, là đại ca rồi sợ éo ai) hỏi lại cho chắc “Thế nào? Tối có thích giao lưu kết hợp không thì bảo?”. Nó vẫn nhoẻn miệng ra mà cười.
(Sau này nhớ lại, lúc mình xin ngủ ké, bọn trong phòng có đứa nhìn mình với ánh mắt vô cùng bí hiểm, rất tiếc là mình đã bỏ qua sự cảnh báo ngầm này. Mà kể cũng lạ, phòng thiếu giường mà éo đứa nào tranh nhau nằm với thằng Tuyền?).

… Thế rồi màn đêm huyền ảo cũng buông xuống trên bầu trời Mễ Trì. Sau khi lê la quán xá chán chê, mình về phòng. Chị Tuyền đã ngủ trước, chăn khép hờ ngang thân trên, cặp đùi mịn màng dạng tè he cả ra rất có mỹ quan. Sau khi gạt bớt cho cặp đùi kia khép gọn vào, mình kéo chăn bắt đầu lim dim thưởng thức cảm giác ngủ trên một cái giường thơm tho, sạch sẽ (nhất là nằm cạnh một thằng rất giống con gái, *éo oánh rắm bòm bọp như cu Biển).

Nửa đêm, đang ngái ngủ, chợt chị Tuyền quay mặt sang. Vừa nhóp nhép nhai, vừa dí sát môi vào má mình. Hơi thở nóng rẫy, cảm nhận rõ cả sự ẩm ướt. Mịa, ghét nhất ngủ chung đứa nào quay mặt vào hướng mình, bèn bẻ cổ nó ra phía ngoài cho chắc gạo. Thì bố tiên sư, nửa tiếng sau, chị lại vác cái mặt bèn bẹt ấy dí dí mạnh hơn vào má mình. Để yên xem chị mơ ngủ làm gì tiếp theo…. Đang định kéo chăn tấp mặt chị lại thì chợt chị hôn tới tấp vào cằm, vào má, rồi tay chị vòng sang ôm cứng người mình.

Nghĩ thầm chắc thằng này đang mơ ngủ, hoặc nó từng ngủ với gái nên quen thói. Điên quá bẻ đầu nó lần nữa, rồi tiện tay khuyến mại cho nó cái bộp vào mặt. Lập tức nó ngủ ngoan ngay, không động đậy.
Nhưng rồi cũng chỉ được vài chục phút, cứ nhè mình lim dim ngủ lại là nó hành động tiếp. Lần này nó quặp chân sang đùi, tay thì sờ soạng loạn cả lên, súng nó đâm cả vào mạng sườn nhột éo tả nổi, mồm rúc rúc còn đòi … hôn. Lúc ấy vừa điên vừa hoảng, chính xác là sốc. Mịa, nhẽ nào giữ gìn long thể hai mấy năm, môi còn chưa được hôn bạn gái…. giờ mất cái ngàn vàng vào tay thằng gay này?

Nóng mặt quá, gạt nhẹ chân nó ra rồi thò tay búng thật lực 2 cái liền vào bộ ấm chén nó. Thằng bé “á” lên một tiếng, người co lại như con tôm. Sẵn điên lên, giật cùi chỏ một phát dính cái “hự” ngay vào lườn, dâm nữ hộc lên mấy tiếng rồi xuýt xoa đau đớn nằm nguyên một cục.
Đêm vẫn còn dài, nhưng éo dám nằm nán lại nữa. Chỉ sợ lúc mình ngủ vêu mõm, chị quay sang vùi hoa, dập liễu thì bỏ mẹ mình, sau này biết ăn nói kiểu gì với người yêu? Chẳng lẽ lại bảo “anh đi xe đạp, chẳng may ngã….” à?

Lục tục hất chăn vùng dậy sang giường nằm với thằng khác cho lành, éo dại nữa.
Mãi sau này chuyện lộ ra, lần lượt từng thằng đứng lên kể tội chị Tuyền. Có thằng bảo nó còn nằm lên cả bụng em, dập như đúng rồi anh ơi, tởm kinh lên được! Mình cười bò ra, chửi thế mà chúng mày éo phím cho tao biết, suýt nữa đi tong đời giai đẹp.

Phòng này cũng có vài dị nhân khác, điển hình là bần tiện đệ nhất Mễ Trì – Thạch Văn Điền. Tên dài ngoằng ấy do mình đặt cho. Điền quê Ba Vì, mặt mũi cổ quái như người tiền sử, da trắng toát, nhưng viết văn khá tốt (hay được đăng báo Hoa học trò). Hồi ấy Điền có lọ dầu gội Mỹ Hảo màu đen, to như cái chai, luôn ém kỹ dưới đáy rương *éo ai có thể xin được.

Cứ tầm 5 – 6 giờ chiều, Điền rón rén mở rương lôi lọ dầu ra, bóp vào tay một ít rồi… thoa lên đầu. Có hôm bơm trực tiếp, nhìn như bãi chim ỉa hay bị bò liếm. Xong xuôi lấy khăn mặt trùm đầu, lọ mọ xuống bể nước tắm gội (trùm khăn kẻo thằng khác hớt mất).

Có hôm không hiểu sao Điền mang cả lọ dầu ra bể, thằng phòng bên tắm xong, thấy dầu của Điền chắc tiếc rẻ, nên mượn chai dầu bóp vào cái sịp ướt giặt cho… thơm. Thằng này đang bóp thì Điền nhà ta xót của giằng lấy chai dầu lẩm bẩm “Mẹ ông, xin dầu gội người ta để giặt sịp lại còn nặn nhiều…”. Thằng kia tức quá cầm chai dầu bóp lấy bóp để cho phè cả ra….Ngay lập tức Điền nhoài người giật lại, thế éo nào trượt chân ngã cái rầm sứt bố nó mảnh răng cửa, máu chảy tèm lem cả mồm. Hai bên lao vào đấm nhau náo loạn một góc ký túc. Bọn mình đứng trên gác 2 nhìn xuống thấy hết nhưng kệ mẹ nó, có thằng còn nhảy dựng lên, vỗ tay như tuyển VN vừa ghi bàn vào lưới Thái Lan.

Điền bẩn tính, văn thì nuột nà nhưng sống như cứt nên anh em ai cũng ghét ra mặt. Buổi trưa có hôm ăn cơm về, Điền ngậm tăm ngủ vêu mõm, chân vẫn đi giày đàng hoàng. Thằng Hưng tồ bèn nhảy xuống rút cái tăm ra, lấy cái tăm hay dùng ngoáy tai ngoáy một hồi vào mũi cho thật đậm rồi… nhét vào mồm Điền. Điền không hay biết gì, thi thoảng còn đảo đảo môi, nhìn như gái xì tin đang ngậm kẹo mút, hài vật.
Chuyện bọn nó bựa thì kể mãi không hết, nhưng chuyện bựa của riêng mình thì cũng một mớ. Năm thứ 3 bắt đầu lỳ rồi. Là một đứa thuộc diện nổi tiếng ký túc vì đá bóng ngon và viết báo nhiều, đi đâu cũng khệnh khạng phết. Vì lẽ đó nên ít nhiều mình giữ “hình ảnh” một chút, không bựa được bằng bọn bạn cùng lứa.
Một trong số chuyện bựa nhất của mình là, bao gồm: Cũng mấy đứa đêm hôm tụt quần nhảy vào… bể nước ký túc bơi, tắm rửa ầm ầm, thậm chí còn thách nhau đứa nào lặn lâu nhấtl uôn (gọi là giải thần kinh mở rộng) , xong có đứa tiết lộ trong lúc lặn tranh thủ đái phát , sáng mai đám đàn em vẫn oánh răng, lấy nước bể pha trà, pha mỳ tôm bình thường.
Vào thư viện ngủ nhờ buổi trưa (bà cô thư viện quý lắm), lúc sau buồn đái quá, tìm mãi không ra nơi xả (vì cửa khóa ngoài), bèn trèo lên ô cửa sổ, hé ra một chút rồi… câu ra ngoài. Thế éo nào căn chỉnh tọa độ kiểu gì mà tưới ướt cả mấy cái xe máy của khách dựng bên ngoài, bọn nó hét ầm lên hỏi nhau “Nước… nước ở đâu chảy xuống thế?”. Đang dở nên không hãm lại được, bọn nó chửi cho một trận (éo sao, bố mài đóng cửa lại rồi, biết thằng nào).
Tán mãi mới đổ được một em năm nhất, em Thủy quê Sơn La. Thủy to cao, người múp và mặn mà. Vừa tỏ tình xong thì thấy em cùng phòng xinh hơn nên dừng lại chuyển hướng tán cái đã. Rủ Thủy ra khuôn viên, hỏi “Em có yêu anh không?”. Thủy vừa khóc vừa nói “Có”. Quay sang bảo “Nhưng anh lại không yêu em nhé”. Con bé ôm mặt khóc tu tu, hỏi sao lại thế? Trả lời “Anh chả biết nữa”…. Nhục nhất là khi lời tỏ tình với em xinh hơn kia thì em ấy bảo “Dạ, em có bạn trai rồi”. Mịa, tự nhiên mất cả chì lẫn chài!
4 năm ký túc, tổng kết lại chỉ yêu có 1 người vào năm cuối, khi em ấy đang học 12, chuyên Toán Tin Quốc gia. Một mối tình đẹp nhưng dang dở, thậm chí mới cầm tay nhau có vài ba bận, chưa hôn. Nhưng thôi, chuyện đó lại là một câu chuyện dài…
Xem tất cả sản phẩm thành viên này đã mua Tại đây
Minh Ú
Newbie
Newbie
 
Bài viết: 24
Ngày tham gia: 11 Tháng 7 2015, 11:43
Tài khoản hiện tại:: 253,890.60
Đã Cảm ơn: 10 lần
Được Cảm ơn: 40 lần

Re: Mỗi ngày một tiểu thuyết hài sinh viên !

Gửi bàigửi bởi phamkhachop » 26 Tháng 12 2015, 14:59

Xuất bản tiếp đi Minh Ú :-bd
phamkhachop
HP-FC member
HP-FC member
TVCT
TVCT
 
Bài viết: 664
Ngày tham gia: 01 Tháng 12 2009, 17:38
Tài khoản hiện tại:: 5,280.25
Đã Cảm ơn: 1189 lần
Được Cảm ơn: 450 lần

Trang kế tiếp

Quay về Giải trí


Quay về Trang chủ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách